Thứ Năm, ngày 01 tháng 9 năm 2011

Nghệ thuật chỉ huy hợp xướng và dàn nhạc




Viết bởi Nguyễn Bách
Thứ hai, 03 Tháng 5 2010 14:35

LỜI MỞ ĐẦU

Ngành học “Nghệ thuật Chỉ huy Âm nhạc” (music conducting) có nguồn gốc từ xa xưa, khi con người còn sống thành bộ tộc. Lúc đó, việc chỉ huy một tốp người chơi các nhạc cụ gõ, nhảy múa theo nhịp trống được thực hiện bằng cách nhịp chân, gõ cây giáo (vũ khí thô sơ của những người tham gia biểu diễn) xuống nền đất. Mãi đến đầu Tk. V, trong những buổi trình diễn âm nhạc trong các nhà thờ ở châu Âu, cụ thể là La-Mã, Hy-Lạp, mới xuất hiện cách dùng tay vẽ nên những đường cong, hoa mỹ để điều khiển việc ca hát của nhóm người biểu diễn. Việc chỉ huy lúc đó dựa trên chuyển động của tuyến giai điệu. Người ta gọi môn nghệ thuật này là Cheironomy (hay Chironomy1). Ngày nay, ở một số nơi không chuyên nghiệp, vẫn còn tồn tại kiểu chỉ huy ca đoàn (hợp xướng) theo lối này.

Trong nghệ thuật chỉ huy hiện đại (conducting), người chỉ huy không dựa trên chuyển động của giai điệu mà dựa trên nốt nhạc và những ký hiệu âm nhạc trong tổng phổ. Môn nghệ thuật này chỉ được phát triển, rất chậm, từ đầu Tk. XVII. Trong nhà thờ Ki-tô giáo, có một người dùng gậy giữa nhiệm vụ ra dấu hiệu cần thiết cho nhóm người hát. Những dấu hiệu này dần dần được diễn theo tiết tấu của bài nhạc, phối hợp với động tác lên xuống của cây gậy. Đó là hình thức sơ khai của đũa nhịp. Trong thế kỷ này, ngoài gậy chỉ huy, người ta còn sử dụng những dụng cụ khác như: cuộn giấy nhạc, những que nhỏ hơn và cả đôi bàn tay không. Chính cây gậy chỉ huy đã làm dập ngón chân dẫn đến hoại thư và gây ra cái chết cho Jean-Baptiste Lully2 trong khi ông đang chỉ huy bản thánh ca hợp xướng “Te Deum” (Ngài là Thiên Chúa) để mừng nhà vua vừa hồi phục sau một cơn bệnh!

Trong lãnh vực khí nhạc, trước Tk. XIX, thường việc chỉ huy do một thành viên của dàn nhạc đảm nhiệm. Đó có thể là nghệ sĩ violin chính (first violinist) chỉ huy bằng cách dùng chính cây archet của mình, hoặc người chơi đàn lute3 vừa đàn vừa di chuyển cần đàn theo nhịp. Đối với một tác phẩm khí nhạc có phần đệm basso continuo (bè trầm trì tục) thì việc chỉ huy cũng thường do nghệ sĩ đàn clavecin đảm nhiệm. Khi diễn một vở opera lại thường có 2 chỉ huy: nghệ sĩ đàn phím điều khiển các ca sĩ và nghệ sĩ violin chính phụ trách dàn nhạc.

*******************************************************************************

Chú thích

1 Trong tiếng Hy Lạp, Chiro mang nghĩa là “bàn tay”

2 (1632-1687) nhà soạn nhạc người Pháp gốc Ý, phục vụ dưới triều vua Louis XIV với tư cách là chỉ

huy dàn nhạc triều đình kể từ 1652.

3 Loại nhạc cụ dây gảy với nguồn gốc cổ xưa, có cần đàn và thùng đàn, được coi là tiền thân của mandolin, guitar sau này.

*********************************************************************************

Vào khoảng đầu Tk. XIX, do biên chế dàn nhạc ngày càng lớn rộng, đã bắt đầu có nhu cầu người chỉ huy không cần thiết phải là nhạc công trong dàn nhạc và người ta dùng đũa nhịp để chỉ huy thay vì tay không hay cuộn giấy. Trong số những chỉ huy dàn nhạc nổi tiếng thời đó như: Louis Spohr, Carl Maria von Weber thì Felix Mendelssohn4 được coi là người dẫn đầu và là người đầu tiên dùng đũa nhịp bằng gỗ để chỉ huy như chúng ta thấy ngày nay. Ông cũng được coi như là nhà chỉ huy đầu tiên theo phong cách kỹ thuật, đối nghịch lại với Richard Wagner5 sau này, là người chỉ huy theo trường phái cảm tính (passionate). Cũng có những nhà chỉ huy nổi tiếng (thời đó cũng như ngày nay) không dùng đến đũa nhịp như: Leopold Stokowski, Pierre Boulez, Dmitri Mitropoulos, Kurt Masur và Nikolaus Harnoncourt. Nhạc sĩ chuyên nghiệp đầu tiên sống bằng nghề chỉ huy là Hans von Bülow6.

Công lao đưa nghệ thuật chỉ huy thành một môn học có hệ thống phải kể đến phần đóng góp lớn của Hector Berlioz 7và Richard Wagner vì cả hai là những người đầu tiên soạn thảo những bài viết, đề tài nghiên cứu về chuyên ngành này. Berlioz được coi là nhà chỉ huy xuất chúng cho dù trong suốt cuộc đời mình, ông chưa bao giờ làm việc ăn lương như một nhà chỉ huy, thay vào đó luôn là “chỉ huy khách mời” (guest conductor). Wagner được coi là người có công tạo nên hình ảnh một nhà chỉ huy có toàn quyền đưa ra những quan điểm của riêng mình về tác phẩm, buổi diễn chứ không chỉ là người có trách nhiệm đảm bảo tác phẩm được trình diễn đúng nhịp, đúng phách!

Đến cuối Tk. XX, nhà soạn nhạc người New York, ông Walter Thompson, sáng tạo một ngôn ngữ dấu hiệu để sáng tác “tại chỗ” gọi là soundpainting (vẽ âm thanh). Qua đó, ông giới thiệu trên 750 động tác tay (thủ điệu) để người chỉ huy vừa điều khiển, vừa sáng tác tại chỗ!

************************************************************************************************

Chú thích

4 Felix Mendelssohn Bartholdy (1809-1847), nhà soạn nhạc Lãng mạn người Đức, có công nhiều trong việc phát triển âm nhạc tiêu đề với thể loại ouverture độc lập.

5 (1813-1883) nhà soạn nhạc chuyên về opera người Đức.

6 (1830-1894) nhà soạn nhạc, chỉ huy và âm nhạc học người Đức. Ông là một trong những nhà soạn nhạc nổi tiếng nhất của Đức trong thời kỳ Lãng mạn. Với các công trình lý luận, bài viết của ông đã góp phần cho sự thành công của nhiều nhà soạn nhạc đương thời, trong đó có Richard Wagner.

7 (1803-1869) nhà soạn nhạc, chỉ huy người Pháp, người đã sáng tạo nên thể loại giao hưởng chương trình (programme symphony).

************************************************************************************************

Qua việc nhìn lại sơ nét về sự phát triển của nghệ thuật chỉ huy, chúng ta thấy điều khiển hợp xướng8 hay điều khiển dàn nhạc là nghệ thuật chỉ huy cao cấp mà chúng ta chỉ có thể nắm vững sau khi đã qua những khóa huấn luyện chuyên môn và có một quá trình kinh nghiệm. Theo nguyên tắc, trước khi bước vào lãnh vực điều khiển, chúng ta phải có kiến thức đầy đủ về nhạc lý, hòa âm, sáng tác, hình thức và thể loại âm nhạc, lịch sử âm nhạc, thanh nhạc, tính năng nhạc cụ, phối khí (đối với điều khiển dàn nhạc), v.v…Những kiến thức này sẽ tạo cho chúng ta sự tự tin và khả năng để điều khiển người khác.

Mục đích của chúng tôi khi biên soạn sách này là nhằm cung cấp cho người đọc một số kiến thức căn bản về điều kiển ca đoàn và điều khiển dàn nhạc. Tất nhiên, không phải chỉ cần đọc qua sách này là có thể chỉ huy. Chúng ta vẫn phải cần có những người hướng dẫn cụ thể, hoặc tham gia các lớp, các khóa huấn luyện. Vì như đã nói ở trên, nghệ thuật chỉ huy đòi hỏi một quá trình. Hiện nay, tài liệu tiếng Việt viết về nghệ thuật chỉ huy khá là khan hiếm, nên có nhiều người đã từng điều khiển ban hợp xướng nhà thờ hoặc muốn bước vào lãnh vực điều khiển, nhưng không có tài liệu học tập nghiên cứu. Trong số này, thậm chí có người chỉ dựa trên kinh nghiệm cá nhân tự phát chứ không dựa trên cơ sỡ kỹ thuật. Do đó khi quan sát người khác điều khiển, vì không nắm được nguyên tắc căn bản, nên họ không biết người đang điều khiển đánh nhịp, đúng hay sai, nhiều khi còn bắt chước những thủ điệu xem có vẻ đẹp mắt, nhưng thật ra trái hẳn với nguyên tắc điều khiển. Từ năm 1991 khi còn sinh sống, học và làm việc tại Munich (Tây Đức), chúng tôi khởi soạn sách này như là tài liệu dùng để giảng dạy cho các lớp dạy ca trưởng tại Stuttgart (Tây Đức), dựa trên những bài giảng, kinh nghiệm của những khóa huấn luyện ca trưởng mà chúng tôi đã phụ trách vào những năm 1980 tại Tp. HCM đồng thời dựa trên những gì chúng tôi tiếp thu được trong các lớp nhạc tại Volkhochschule Gasteig (Đại học Gasteig, Munich). Khi về nước vào năm 1998, chúng tôi đã nhiều lần biên soạn lại cho phù hợp với nhu cầu trong nước để áp dụng cho các lớp dạy về chỉ huy của mình. Đến nay, sách này mới được hoàn tất để chính thức ra mắt độc giả.

Nội dung sách này gồm 3 phần:

1. Phần I: Kỹ thuật điều khiển tổng quát. (Ở một số nơi còn gọi là “chỉ huy phổ thông”)

2. Phần II : Chỉ huy hợp xướng

3. Phần III : Chỉ huy dàn nhạc

*********************************************************************************************

Chú thích

8 Trong các nhà thờ Công giáo, người ta quen gọi là ca đoàn. Theo chúng tôi, thuật ngữ này có nhiều giới hạn và đã làm tròn vai trò lịch sử của nó, và nên được thay thế bằng ban hợp xướng (nhà thờ)

*********************************************************************************************

Trong Phần I, chúng tôi trình bày về các vấn đề liên quan đến kỹ thuật điều khiển đã được hệ thống hóa theo tiêu chuẩn quốc tế, như: thế đứng trong khi chỉ huy, biểu đồ hướng dẫn đánh các loại nhịp với kỹ thuật non-espressivo, espressivo, molto espressivo – legato, staccato, marcato, v.v…, kỹ thuật khởi tấu và chấm dứt, kỹ thuật ‘‘hot stove’’, kỹ thuật diễn tả nhạc sắc (những biến đổi về cường độ), kỹ thuật sử dụng tay trái, kỹ thuật điểm bè, v.v…

Phần II đề cập các vấn đề liên quan đến ban hợp xướng9 từ việc thành lập hoặc chấn chỉnh ban hợp xướng, cách sắp xếp, tổ chức tập dượt, phương pháp huấn luyện. Ngoài ra, chúng tôi hướng dẫn cách phân tích nhạc phẩm (musical analysis), nêu lên những tiêu chuẩn để xét giá trị của bản nhạc nhằm mục đích giúp người chỉ huy hợp xướng nắm được những yếu tố để đánh giá một nhạc phẩm trước khi quyết định chọn để tập. Theo kinh nghiệm giảng dạy nhiều năm, chúng tôi thấy vấn đề “Làm sao để lựa chọn bài hát để tập cho ca đoàn?” luôn luôn là thắc mắc hàng đầu của nhiều người phụ trách về âm nhạc cho nhà thờ.

Phần III, chúng tôi đề cập đến khái niệm về nhạc khí, các loại dàn nhạc và cách sắp xếp dàn nhạc. Mục đích của phần này là giúp người đọc làm quen với các loại nhạc khí và chỗ ngồi của các nghệ sĩ trong dàn nhạc để không bỡ ngỡ khi có dịp chỉ huy hợp xướng hoặc dàn nhạc.

Như đã nói ở trên, đối với những ai yêu thích bộ môn “Nghệ thuật Chỉ huy” thì việc tham gia các lớp, khóa huấn luyện là điều cần thiết, nhưng nếu không có hoàn cảnh được hướng dẫn trực tiếp, chúng tôi nghĩ rằng, nếu kiên trì, đọc kỹ phần lý thuyết và thực tập phần ứng dụng chắc chắn người đọc sẽ đạt được một số thành quả nhất định. Ngoài ra, để bổ sung, chúng tôi đề nghị người học nên đi “quan sát” những người chỉ huy hợp xướng, dàn nhạc ở nhiều nơi khác nhau để nhận xét về ưu, khuyết điểm của họ, đối chiếu với những điều đã học. Đây là một cách học “ngoại khóa” rất cần thiết.

Ngày 27 tháng 2 năm 2010

Nhạc trưởng Nguyễn Bách

(Thạc sĩ Nghệ thuật, Hội viên Hội Âm nhạc Tp. HCM, Hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam)

*************************************************************************************************

Chú thích

9 Trong các nhà thờ gọi là “ca đoàn”

************************************************************************************************

PHẦN I: KỸ THUẬT ĐIỀU KHIỂN TỔNG QUÁT

CHƯƠNG 1: NHỮNG ĐIỀU KIỆN CẦN THIẾT CỦA MỘT NGƯỜI CHỈ HUY

Có thể nói: Kỹ thuật điều khiển là nghệ thuật kết hợp hai bàn tay và đôi tai.

Hay nói cách khác, ca nhạc trưởng là người biết dùng kỹ thuật sử dụng đôi tay để diễn tả những gì đôi tai mình nghe được. Và ngược lại, biết lắng nghe để dùng đôi tay truyền đạt ý tưởng, cảm xúc của mình đến hợp xướng viên, nhạc công.

I. KHẢ NĂNG NGHE

Điều kiện hàng đầu của người chỉ huy là phải có một khả năng nghe tốt. Khả năng này có thể là năng khiếu bẩm sinh, nhưng cũng có được do tập luyện, do thời gian, kinh nghiệm tạo nên sự nhạy cảm của các tác phẩm của các bậc thầy cũng như phân biệt được sự “hát xuống cung” của ban hợp xướng. Người chỉ huy phải cố gắng luyện tập để có được sự nhạy cảm và sự phân biệt này, nghĩa là tập cho có được khả năng nghe tương đối.

I.1. “Nghe thấy” và “Lắng nghe”

Một đôi “tai âm nhạc tốt” phải có được sự hòa hợp của việc “nghe” và “lắng nghe”. Điều quan trọng nhất cho một chỉ huy là phải biết “lắng nghe” những gì mình “nghe thấy”. Và sau đó, chuyển những gì đã được lắng nghe đến “đôi tai của ký ức”, nghĩa là: sau khi đã nghe, phải hiểu rồi ghi nhớ. Khi nghe một tác phẩm (để chuẩn bị cho việc điều khiển hay ngay trong lúc điều khiển), người chỉ huy không thể như khách bộ hành nghe tiếng xe chạy trên đường phố, không chút lưu tâm. Hơn nữa, phải hiểu được những ý định của tác giả gởi gấm trong tác phẩm, rồi cố ghi nhớ lấy chúng trước khi tập cho hợp xướng hay dàn nhạc của mình. Người chỉ huy tựa như nhà sản xuất điện ảnh vậy, phải hiểu được tác phẩm muốn nói về gì trước khi điều hành việc sản xuất đó.

MỤC LỤC

Lời Mở đầu

Phần I: KỸ THUẬT ĐIỀU KHIỂN TỔNG QUÁT

Chương 1.NHỮNG ĐIỀU KIỆN CẦN THIẾT CỦA NGƯỜI CHỈ HUY

I. KHẢ NĂNG NGHE

I.1. “Nghe thấy” và “Lắng nghe”

I.2. Suy nghĩ xem những nốt được viết sẽ vang lên thế nào

I.3. Nhận ra được cao độ của nốt nhạc

I.4. Tai nghe hòa âm

II. TAY NHỊP

II.1. Điều khiển bằng tay không

II. 2. Điều khiển bằng đũa nhịp

III. TƯ THẾ CỦA NGƯỜI CHỈ HUY TRONG KHI ĐIỀU KHIỂN

III.1. Thân người

III.2. Cánh tay

III.3. Một số cử điệu bên ngoài cần lưu ý

IV. NHỮNG DỤNG CỤ CẦN THIẾT KHÁC

IV.1. Giá nhạc IV.2. Tổng phổ IV.3. Bục nhịp

V. BIỂU ĐỒ NHỊP TRƯỜNG

VI. CÁC BÀI TẬP CƠ BẢN

Chương 2. MỘT VÀI SƠ ĐỒ SẮP XẾP HỢP XƯỚNG VÀ DÀN NHẠC

I. SẮP XẾP HỢP XƯỚNG

I.1. Hợp xướng đồng giọng

I.2. Hợp xướng dị giọng

II. SẮP XẾP HỢP XƯỚNG VỚI DÀN NHẠC

III. MỘT VÀI KIỂU SẮP XẾP NGOẠI LỆ

Chương 3. CÁC BIỂU ĐỒ HƯỚNG DẪN CÁCH ĐÁNH NHỊP

I. VÀI NGUYÊN TẮC KỸ THUẬT CƠ BẢN

II. KIỂU ĐÁNH KHÔNG DIỄN TẢ (non-espressivo)

II.1. Những nét đặc trưng

II.2. Biểu đồ ứng với các loại nhịp căn bản

III. KIỂU ĐÁNH DIỄN TẢ (espressivo)

III.1. Những nét đặc trưng

III.2. Biểu đồ ứng với các loại nhịp căn bản

IV. KIỂU ĐÁNH RỜI TIẾNG (staccato)

IV.1. Những nét đặc trưng

IV.2. Biểu đồ ứng với các loại nhịp căn bản

V. KIỂU ĐÁNH NHẤN TIẾNG (marcato)

V.1. Những nét đặc trưng

V.2. Biểu đồ ứng với các loại nhịp căn bản

VI. MỘT VÀI MÔ HÌNH KHÁC ĐỂ DIỄN CÁC NHỊP CƠ BẢN

VII. KIỂU ĐÁNH NHỊP TENUTO

VIII. KIỂU ĐÁNH NHỊP PHÂN PHÁCH (subdivision) VIII.1. Phân phách trong nhịp 2 phách

VIII.2. Phân phách trong nhịp 3 phách

VIII.3. Phân phách trong nhịp 4 phách

IX. KỸ THUẬT DỒN PHÁCH (merging)

IX.1. Kỹ thuật dồn nhịp 2 phách – Nhịp một phách

IX.1. Kỹ thuật dồn nhịp 3 phách

Chương 4. KHỞI TẤU và CHẤM DỨT

I. CHUẨN BỊ VÀ KHỞI TẤU

I.1. Những yêu cầu của sự chuẩn bị

I.1.1. Phách chuẩn bị

I.1.2. Tư thế chuẩn bị

I.2. Các loại khởi tấu

I.2.1. Khởi tấu vào đúng phách (start on beat)

I.2.2. Khởi tấu vào giữa phách (start between beats)

I.3. Các biểu đồ khởi tấu vào đúng phách

I.4. Các biểu đồ khởi tấu vào giữa phách

II. KỸ THUẬT DỨT

Chương 5. MỘT SỐ KỸ THUẬT ĐẶC BIỆT

I. KỸ THUẬT ĐIỀU KHIỂN ĐẢO PHÁCH (syncope)

I.1. Cách thông thường

I.2. Kỹ thuật “hot stove”

I.3. Kỹ thuật mặt phẳng chuẩn

II. KỸ THUẬT ĐIỀU KHIỂN DẤU CHẤM LƯU (fermata, corona)

II.1. Dấu ngân trên toàn nhịp

II.2. Dấu ngân trên các phách khác nhau của nhịp

III. KỸ THUẬT ĐIỀU KHIỂN DẤU LẤY HƠI (breath pause) IV. KỸ THUẬT PHÂN CÂU (phrasing)

V. KỸ THUẬT THAY ĐỔI TỐC ĐỘ (tempo)

Chương 6. THAY ĐỔI CƯỜNG ĐỘ

I. KHÁI NIỆM

II. BIÊN ĐỘ CỦA NHỊP TRƯỜNG LỚN HAY NHỎ

III. SỬ DỤNG TAY TRÁI IV. SỬ DỤNG CÁNH TAY

Chương 7. SỬ DỤNG TAY TRÁI

I. VAI TRÒ VÀ NHIỆM VỤ CỦA TAY TRÁI

II. VÀI KỸ THUẬT ĐIỀU KHIỂN VỚI TAY TRÁI II.

1. Diễn tả tính mạnh dần (crescendo)

II.2. Diễn tả tính nhẹ dần (decrescendo)

II.3. Điểm bè (Cuing; cue-in)

II.4. Một số nhiệm vụ khác cần điều khiển bằng tay trái

Chương 8. BIỂU ĐỒ NHỊP GHÉP

I. NHỊP 5 PHÁCH TRONG CÁC TỐC ĐỘ KHÁC NHAU

I.1. Thành lập biểu đồ nhịp

I.2. Phân tích biểu đồ

I.3. Lựa chọn biểu đồ để điều khiển

I.4. Các mẫu thực tập biểu đồ

II. NHỊP 7 PHÁCH

Phần II: CHỈ HUY HỢP XƯỚNG

Chương 1. THÀNH LẬP MỘT BAN HỢP XƯỚNG

I. HỢP XƯỚNG LÀ GÌ?

II. KHÁI QUÁT VỀ LỊCH SỬ ÂM NHẠC HỢP XƯỚNG

III. THÀNH LẬP BAN HỢP XƯỚNG

III.1. Những chuẩn bị về mặt hành chánh

III.2. Tổ chức nội bộ

III.2.1. Địa điểm sinh hoạt III.2.2. Những trang bị cần thiết III.2.3. Chương trình tập dợt

III.3. Tổ chức chuyên môn

III.3.1. Tuyển chọn thành viên

III.3.2. Thử giọng

IV. CHẤN CHỈNH BAN HỢP XƯỚNG

IV.1. Tìm hiểu tình hình nội bộ

IV.2. Thái độ xử trí

IV.3. Phương diện chuyên môn

Chương 2. CÁCH TỔ CHỨC và PHƯƠNG PHÁP TẬP HÁT

I. TỔ CHỨC TẬP DƯỢT

I.1. Một số vấn đề tổng quát

I.2. Đối với người Chỉ huy hợp xướng

I.3. Đối với người đệm đàn

I.4. Đối với Ban hợp xướng

II. PHƯƠNG PHÁP TẬP HÁT

II.1. Tư thế khi tập hát

II.2. Một số kinh nghiệm cá nhân

Chương 3. KỸ THUẬT HUẤN LUYỆN HỢP XƯỚNG

I. PHƯƠNG PHÁP LẤY HƠI

II. NGUYÊN NHÂN CỦA VIỆC HÁT XUỐNG CUNG

II.1. Nguyên nhân về tâm sinh lý

II.2. Nguyên nhân về môi trường

II.3. Nguyên nhân về kỹ thuật ca hát

II.4. Nguyên nhân về chuyên môn âm nhạc

III. DIỄN TẢ SỰ THAY ĐỔI CƯỜNG ĐỘ

III.1. Những điểm cần lưu ý – Cách kiểm soát cơ bản

III.2. Những biến đổi cường độ trong diễn cảm âm nhạc

IV. TỐC ĐỘ

IV.1. Chọn tốc độ thích hợp

IV.2. Những nguyên tắc chung

Chương 4. TIÊU CHÍ LỰA CHỌN BÀI HÁT HỢP XƯỚNG

I. TIÊU CHUẨN LỰA CHỌN

I.1. Ca từ

I.2. Âm nhạc

I.3. Những lưu ý chung

II. CÁC KHÍA CẠNH ĐỂ PHÂN TÍCH

II.1. Hình thức âm nhạc II.2. Giai điệu và Tiết tấu II.3. Cấu trúc hòa âm

III. PHÂN TÍCH MỘT TÁC PHẨM MẪU

Ví dụ “Khúc Ngợi Ca Niềm Tin”

Phần III: CHỈ HUY DÀN NHẠC

Chương 1. NHẠC KHÍ SỬ DỤNG TRONG DÀN NHẠC

I. MỘT SỐ KHÁI NIỆM VỀ NHẠC KHÍ

II. CÁC NHÓM NHẠC KHÍ TRONG DÀN NHẠC

II.1. Bộ Gỗ II.2. Bộ Đồng II.3. Bộ Gõ II.4. Bộ Dây

Chương 2. SỰ PHÁT TRIỂN CỦA DÀN NHẠC GIAO HƯỞNG QUA CÁC THỜI KỲ

I. SỰ PHÁT TRIỂN CỦA DÀN NHẠC GIAO HƯỞNG

II. SỐ LƯỢNG VÀ THÀNH PHẦN NHẠC KHÍ TRONG DÀN NHẠC

III. VẤN ĐỀ PHỐI

IV. CÁCH SẮP XẾP DÀN NHẠC

Chương 3. ĐẶC ĐIỂM ÂM NHẠC GIAO HƯỞNG QUA CÁC THỜI KỲ

I. ĐẶC ĐIỂM ÂM NHẠC THỜI KỲ PHỤC HƯNG II. ĐẶC ĐIỂM ÂM NHẠC THỜI KỲ BAROQUE

III. ĐẶC ĐIỂM ÂM NHẠC THỜI KỲ CLASSICAL (KINH ĐIỂN)

IV. ĐẶC ĐIỂM ÂM NHẠC THỜI KỲ ROMANTIC (LÃNG MẠN) V. ĐẶC ĐIỂM ÂM NHẠC THẾ KỶ XX

Phụ lục 1. Phân tích để chỉ huy hợp xướng “Hallelujah” của G.F.Händel

Phụ lục 2. Một số nhạc trưởng nổi tiếng của Tk. XX

Phụ lục 3. Giới thiệu các cuốn sách sắp xuất bản

Tài liệu tham khảo

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét