3. Hòa âm
Hòa âm là 1 trong những phương pháp diễn tả quan trọng nhất là động lực tạo thanh hình thức âm nhạc và góp phần tạo nên sự tương phản giữa các hình tượng.
Ba khía cạnh quan trọng nhất của âm hòa âm
+ Bổ xung và làm rõ cho giai điệu
+ Tạo mầu sắc
+ Công năng
Sự thay đổ thường xuyên của hòa âm làm cho giai diệu có tính căng thẳng,bất bình ổn.
Khi nhắc lại giai điệu hoặc một phần nào đó của hình thức nếu thay đổi sẽ làm giai điệu đó hoặc phần nào đó của hình thức có mầu sắc sáng tối khác nhau.
Tính công năng là bản chất quan trọng nhất khi nghiên cứu làm dàn ý hòa âm của tác phẩm. Công năng tạo nên sự thống nhất giữa các phần, trình bày một quá trình sinh động trong sự phát triển của hình thức.
Tính công năng theo nghĩa hẹp là thể hiện sự đối chọi tương phản giữa các hợp âm chủ và các hợp âm khác.
Theo nghĩa rộng tính công năng là sự trình bày mối quan hệ giữa các điệu tính.
*Định nghĩa : Hòa thanh là sự hài hòa âm thanh, hài hòa giữa các âm theo chiều ngang(là giai điệu) và theo chiều dọc (là các hợp âm ) hài hòa giữa các kết cấu của âm nhạc (giữa các tiết nhạc, câu nhạc, đoạn nhạc... với nhau) và hài hòa trong toàn bộ tác phẩm.

3.1 Hòa thanh trong cấu tạo của giai điệu
Như nghiên cứu trong phần giai điệu. Cách tiến hành độ cao của giai điệu, các bước nhẩy cũng là một quy luật của hòa thanh để tạo nên sự hài hòa trong giai điệu.
Giai điệu cũng là một quy luật cơ bản của hòa thanh trong cấu tọa giai điệu. Vì giai điệu nào cũng phải viết trên một giọng nhất định. Cao độ các âm nối tiếp nhau không phải ngẫu nhiên, mà phải theo quy luật tùy thuộc. Âm nọ hút âm kia. Âm này phụ thuộc vào âm khác
Tất cả các âm trong một giọng điệu nào đó đều phải phụ thuộc vào một âm chủ. Âm chủ chỉ đạo và chi phối các âm khác. Các âm khác đối với âm chủ, mỗi âm lại có một chức năng riêng, một sự phụ thuộc khác.
Tất cả những thứ đó tạo nên sự hài hòa âm thanh trong giai điệu. Nó phục vụ cho nội dung âm nhạc lúc căng thẳng, lúc ổn định, lúc phát triển, lúc ngừng nghỉ.v.v.
Từng âm có những vị trí và tác dụng nhất định trong việc cấu tạo giai điệu.
+ Âm I (âm chủ ): ổn định thường chỉ xuất hiên lúc mở đầu và khi kết thúc trong bài (giữa câu )ít khi xuất hiện. Nếu có xuất hiện cũng là những âm lướt ở những vị trí phụ không phải trọng âm
+ Âm V (âm át ) là một âm trọng tâm trọng một giọng. Nó là một âm chuẩn. Có vị trí quan trọng sau âm chủ. Nó và âm chủ hình thành trục của giọng. Nó là một âm tương đối không ổn định. Nó thường là âm lấy đà để tiến vào chủ lúc mở đầu và kết thúc. Nó còn là âm trung gian để tiến hành đi lên hoặc đi xuống nối tiếp các âm, làm cho giai điệu hài hòa hợp lý. Vì vậy trong một giai điệu thì âm V xuất hiện nhiều lần và thường xuyên so với âm I. Nó còn là âm hay dùng để kết thúc một kết cấu âm nhạc.
+ Âm IV (hạ át ) cũng là âm có tầm quan trọng trong một giọng điệu (sau âm V). Nó cũng là một âm không ổn định. Nhưng so với âm V thì nó điều hòa hơn. Vì khi lên nó gặp âm V khi đi xuống nó gặp âm III. Nó đóng vai trò điều hòa giữa sự ổn định của âm át sụ ổn định của âm chủ. Vì vậy trong giai điệu đó thường xuyên xuất hiện trước và sau âm ất, trước khí xuất hiên âm chủ.
* Có khi nó chuẩn bị cho âm V xuất hiện khơi gây sự bất ơn định đột ngột.
* Có khi nó xuất hiện lúc bắt đầu câu thứ 2 hoặc đoạn thứ 2 cũng làm nhiệm vụ điều hòa trước khi âm át xuất hiện về chủ
* Nó cũng là nốt bản lề dùng biến âm để đổi giọng cho giai điệu.
+Âm III (âm trung ) là một âm để xác định rõ giọng trưởng hay giọng thứ. Vì vậy nó thường xuất hiện ở đầu và cuối của giai điệu để xác định rõ giai điệu này ở giọng trưởng hay giọng thứ
* Âm iii còn nhiệm vụ thay đổi sắc thái cho giai điệu khi đi lên hây đi xuống(thứ thành trưởng, trưởng thành thứ ). Khi nó thay đổi giai điệu thì sắc thái thay đổi ngay, tuy các âm khác vẫn giữ nguyên trên cùng một âm chủ.
+ Âm VII (âm dẫn-dẫn lên)là âm không ổn định dùng để chuẩn bị về chủ, nó phụ thuộc âm bậc V.
+ Âm II (âm dẫn xuống ) là một âm phụ phụ thuộc vào âm bậc IV để tạo nên điều hòa giữa các âm át và âm chủ,lúc phụ thuộc vào âm V để tạo nên sự ổn định tương đối so với âm át. Nó cũng là một âm hút về chủ (tuy không mạnh bằng âm VII) nên cũng thường được dùng cho âm chủ về kết.
+ Âm VI( hạ trung)cũng là một âm phụ lúc phụ thuộc vào âm IV để tạo sự điều hòa giữa âm át và âm chủ lúc phụ thuộc vào âm chủ để đóng vai trò thay thế tam thời.
* Trong ca khúc thông thường nó chuẩn bị cho âm V xuất hiện khỏi gây mất ổ định đột ngột.
* Nó thường hay xuất hiện ở đàu một kết cấu sau của tác phẩm âm nhạc để làm nhiệm vụ điều hòa giữa hai kết cấu.

3.2 Hòa thanh trong kết cấu tác phẩm
Như mục trên ta đã biết bất cứ tác phẩm âm nhạc nào cũng được viết trên một giọng điệu nhất định (trừ các tác phẩm của trương phái phi điệu tính)
-Từ một giọng điệu nhất định, hình thành những hợp âm phục vụ cho kết cấu của âm nhạc.
Các hợp âm chính
Bậc I hợp âm chủ (T,t)
Bậc IV hợp âm hạ át (S,s)
Bậc V hợp âm át D
Các hệ thống chức năng phụ thuộc
Hợp âm chủ có các hợp âm phụ thuộc : DTIII, TSVI
Hợp âm hạ át có các hợp âm phụ thuộc : SII. TSVI
Hợp âm át có các hợp âm phụ thuộc : DTIII, DVII
* Trong kết cấu âm nhạc khi kết câu kết đoạn thường được đánh dấu bằng những hợp âm chính D hoặc T. Kết câu ở D kết đoạn ở T.
Trong nội bộ câu nhạc không phải lúc nào giai điệu cũng ở trên một nền hòa thanh chủ hoặc át, mà nó cũng có sự tiến hành luân chuyển hòa thanh. Mỗi khi một nền hòa thanh mới xuất hiện đều đánh dấu một kết cấu âm nhạc (hoặc kết thúc,hoặc bắt đầu một kết cấu âm nhạc).
Trong tác phẩm âm nhạc không phải tác phẩm nào cũng chỉ được viết trên một giọng, mà có khi còn chuyển giọng (chuyển từ giọng này sang giọng khác ví dụ từ C thành F), chuyển điệu (điệu tính mang tính thứ hay tính trưởng ví du từ Am sang A).
- Mỗi khi chuyển giọng chuyển điệu cũng có sự thay đổi kết câu âm nhạc (kết thúc hoặc bất đầu một kết cấu )
- Trong các tác phẩm lớn có kết cấu phức tạp nhiều đoạn nhiều chương thì hòa thanh đóng vai trò quan trọng hàng đầu trong cấu tạo tác phẩm. Nó góp phần quyết định trong việc phân chia tác phẩm vừa rõ ràng vừa mạch lạc trong kết cấu, vừa thống nhất toàn bộ tác phẩm. vừa hài hòa thuận tai giúp người nghe hiểu thấu được tác phẩm.
Chuyển giọng, chuyển điệu trong tác phẩm không tùy tiện mà phải tuân theo những quy luật nhất định( những quy luật hòa thanh, nối tiếp, liên kết các hợp âm, quy luật chuyển giọng, chuyển điệu .v.v.)