Thứ Tư, ngày 15 tháng 4 năm 2009

Thu Phai

Từng chiếc lá vàng rơi trong chiều buồn hắt hiu.
Mình em bước đi trên đường vắng cô liêu.
Còn ai đón đưa còn ai mong chờ.
Vòng tay khát khao giờ đã ơ thờ.
Người quay mặt bước hững hờ để em xót xa.

Kỷ niệm vẫn còn đây, sao người vội đổi thay.
Tình dâng đắng cay , khi tình vỗ cánh bay.
Đường xưa có nhau giờ chỉ một mình.
Người gieo khổ đau làm lỡ duyên tình.
Từng bước em về lặng lẽ đếm nỗi sầu.

Nụ hoa đã phai màu, tình đã lỡ duyên đầu,
Bước chân em về đâu?
Tiếng yêu thương ngọt ngào còn thắm trên môi ngày nào
Giờ người đã quên sao?
Lá thu thềm vắng rơi đầy
Phố khuya một bóng vai gầy.
Hỡi em, hãy lau khô dòng nước mắt.

Cười lên nhé em ơi, người xa cách chân trời
Bước chân em lẻ loi.
Hãy chôn sâu kỷ niệm và hát cho vơi nỗi niềm,
Để còn thấy vui thêm.
Tháng năm như dòng nước trôi
Nỗi đau rồi sẽ phai phôi, người ơi.




Có hơn năm rồi em không dám nghe ca khúc Thu Phai. Có lẽ vì giai điệu, và cả ca từ gợi cho em quá nhiều kỷ niệm về anh, về tình yêu của chúng ta. Em đã nghe, và đã âm thầm khóc, nước mắt cũng chỉ rơi âm thầm, một mình em biết.

Anh giờ đã rất xa em. Cái khoảng cách xa xôi ấy đâu chỉ là cách xa nửa vòng trái đất, mà vì đến giờ, trái tim em không còn gõ nhịp yêu thương vì anh nữa. Sáng nay em nhận điện thoại của anh, nhưng cuộc nói chuyện thật nhạt nhẽo và vô vị. Xa thật rồi, phôi phai thật rồi anh ơi!

Đâu phải tự dưng mà em gọi anh là mùa thu của em. Còn nhớ không anh mùa thu ấy? 4 năm về trước anh đã đến bên em, thật bất ngờ với nụ cười hóm hỉnh, ánh mắt nhìn ấm áp. Chúng mình đã có những ngày bên nhau lang thang trên phố Sài Gòn quên cả thời gian, mặc kệ cơn mưa nặng hạt. Và rồi anh đi, để lại cho em những đêm sáng đèn online, chờ đợi anh để cùng trao nhau dòng tin nhắn yêu thương…

Thời gian cứ trôi, em cứ đếm từng mùa thu qua… Lời hứa ngày anh về cũng trôi đi cho đến khi em biết mình chỉ là chiếc bóng. Khi ấy em đã khóc thật nhiều, đau khổ thật nhiều, nhưng cũng chỉ âm thầm khóc những lúc một mình, để rồi xoay lưng lại với mọi người em vẫn như thường ngày với nụ cười tươi trên môi. Em phải một mình gượng dậy, đứng lên.

Từng chiếc lá vàng rơi trong chiều buồn hắt hiu…Mình em bước đi trên đường vắng cô liêu. Còn ai đón đưa còn ai mong chờ…

Lời của ca khúc cứ âm âm, cứ xoáy vào tim em mỗi khi vô tình ngang qua những con đường mà chúng mình đã từng qua. Lá me rơi như những giọt nước mắt em nuốt vội vào lòng, nhưng sao cứ làm nhoè mắt. Đâu có anh đón đưa, mong chờ. Những bài thơ em viết cho anh với những khát khao, yêu thương cháy lòng cũng chỉ mình em đọc.

Ước chi gió đưa mùa thu trở lại
Dẫu mùa sang nắng trải chói chang lòng.
Em sẽ trải thơ tình nơi thềm vắng để hong
Cho ấm lại những ngày xưa tháng cũ.

Em đã yêu anh bao nhiêu năm, đau đáu chờ và hy vọng và em cũng phải mất từng ấy năm để xoa dịu lòng mình, để lau khô nước mắt… Và rồi…khi sáng nay anh bất ngờ điện thoại, em tưởng rằng em sẽ oà khóc với bao nhiêu tủi hờn, trách móc, nhưng em chợt nhận ra em dửng dưng vô cảm khi nghe anh nói những lời ngọt ngào trìu mến.

Thôi nhé anh! Tình yêu ấy đã phai nhạt rồi. Nỗi đau ấy đã dịu đi rồi. Xin anh hãy trong em như một mùa thu kỷ niệm. Em gửi lại anh hạnh phúc hư ảo xưa để còn bước tiếp về phía trước. Em không biết con đường em đi phía trước là hoa hồng hay gai góc, nhưng vẫn phải đi thôi anh.

Tháng năm như dòng nước trôi
Nỗi đau rồi sẽ phai phôi... người ơi!

Tạm biệt nhé anh! Mùa thu của những ngày tháng cũ!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét